| Tupi angelai užsimerkę,
| Ангели Тупі заплющують очі,
|
| Kad nematytų, ką darai.
| Щоб не бачити, що ти робиш.
|
| Jie balti balti, duona jų karti —
| Вони білі й білі, хліб гіркий.
|
| Žino jie daugiau, negu reikia.
| Вони знають більше, ніж їм потрібно.
|
| Medžių paslėpti ir saugūs
| Дерева заховані та безпечні
|
| Gal pasiryšim būt nuogi…
| Може, будемо голими…
|
| Siela pasakys, ką dabar daryt, skauda,
| Душа скаже, що тепер робити, болить,
|
| Be kaukės ir be šarvų skauda.
| Без маски і без броні боляче.
|
| Sėdžiu debesy — gal miegu,
| Сиджу в хмарах — може, сплю
|
| Nebežinau, iš kur čia atsiradau.
| Я вже не знаю, звідки я тут прийшов.
|
| Angelą stebiu, šypsomės abu,
| Я дивлюся на ангела, ми обидва посміхаємося,
|
| «Kas tu?" — Kad aš nė nenutuokiu…
| «Хто ти?» - Я навіть не знаю…
|
| Jo balti sparnai man tinka —
| Його білі крила мені підходять -
|
| Jam savo šarvus dovanoju.
| Я віддаю йому свою броню.
|
| Ir žodžius išsigalvojuKylu vis aukštyn, ašara žemyn — sminga,
| І я придумую слова.
|
| Saulės spinduliais sninga.
| На сонці йде сніг.
|
| Ten šoka…
| Там танцюють…
|
| Danguje ir vandeny
| На небі і у воді
|
| Angelai juodi ir balti.
| Ангели чорно-білі.
|
| Jei manęs kada nebebus,
| Якщо я ніколи не буду
|
| Šok su jais, tegul lyja dangus.
| Шок з ними, нехай небо дощ.
|
| Danguje ir vandeny
| На небі і у воді
|
| Angelai juodi ir balti.
| Ангели чорно-білі.
|
| Jei manęs kada nebebus,
| Якщо я ніколи не буду
|
| Šok su jais, tegul lyja dangus.
| Шок з ними, нехай небо дощ.
|
| Danguje ir vandeny
| На небі і у воді
|
| Angelai juodi ir balti.
| Ангели чорно-білі.
|
| Jei manęs kada nebebus,
| Якщо я ніколи не буду
|
| Šok su jais, tegul lyja dangus.
| Шок з ними, нехай небо дощ.
|
| Danguje ir vandeny
| На небі і у воді
|
| Angelai juodi ir balti.
| Ангели чорно-білі.
|
| Jei manęs kada nebebus,
| Якщо я ніколи не буду
|
| Šok su jais, tegul lyja dangus. | Шок з ними, нехай небо дощ. |